第3章 労働者の動き(19世紀初頭から20世紀初頭まで)36 労働者運動の基盤と発展1.労働者階級の誕生と状況。最初の闘争

Chương 3. PHONG TRÀO CÔNG NHÂN
Bài 36 (Từ đầu thê kỉ XIX đến đầu thê kí XX)

Sự HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIEN CỦA PHONG TRÀO CÔNG NHÂN
Giai cấp công nhân ra đời và lớn mạnh cùng với sự hình thành và phát triển của chủ nghĩa tư bản. Do đối lập về quyền lợi, mâu thuẫn giữa tư sản với công nhân đã nảy sinh, dẫn đến những cuộc đấu tranh giai cấp ngày càng gay gắt.

1.Sự ra đời và tình cảnh của giai cấp vô sản công nghiệp. Những cuộc đấu tranh đầu tiên

Chủ nghĩa tư bản ra đời và phát triển, xã hội ngày càng phân chia thành hai lực lượng lớn, đối lập nhau về mặt quyền lợi:
giai cấp tư sản và giai cấp vô sản.
Giai cấp tư sản hình thành bao gồm những chủ xưởng, chủ nhà máy, chủ hãng buôn, chủ đồn điền.
Đội ngũ vô sản bắt nguồn từ những nông dân mất đất, phải rời bỏ quê hương ra thành thị tìm đường sinh sống, làm thuê trong các công xưởng, nhà máy.
Nhiều thợ thủ công ở thành thị bị phá sản cũng trở thành công nhân. Giai cấp vô sản hoàn toàn không có tư liệu sản xuất, chỉ dựa vào việc làm thuê, bán sức lao động để sinh sống.
Do hệ quả của cách mạng công nghiệp, giai cấp vô sản ra đời từ nửa cuối thế kỉ XVIII, trước tiên ở Anh, đến giữa thế kỉ XIX dần hình thành và lớn mạnh ở nhiều nước châu Âu và Bắc Mĩ.

Trong các công xưởng tư bản, công nhân phải làm việc hết sức vất vả nhưng chỉ được nhận đồng lương chết đói.

Ở nước Anh, mỗi ngày công nhân trong các xưởng dệt (kể cả phụ nữ và trẻ em) phải lao động 14-15 giờ, thậm chí có nơi 16-18 giờ.
Điều kiện làm việc rất tồi tệ bởi môi trường luôn ẩm thấp, nóng nực, bụi bông phủ đầy những căn phòng chật hẹp.
Trong khi đó, tiền lương của công nhân rất thấp, lương của phụ nữ và trẻ em còn rẻ mạt hơn.
Trong 20 năm (1815 – 1835), tiền lương thực tế giảm sút ba lần. Điều kiện sinh hoạt cũng rất tồi tệ.

Việc sử dụng máy làm cho nhiều công nhân luôn phải sống trong cảnh đe doạ bị mất việc làm.
Đó là những lí do thúc đẩy giai cấp vô sản đấu tranh chống giai cấp tư sản.

Lúc đầu, do nhận thức còn hạn chế, nhiều công nhân đã tưởng rằng máy móc là nguồn gốc gây nên nỗi khổ của họ.
Phong trào đập phá máy móc, đốt công xưởng là hình thức đấu tranh tự phát đầu tiên của giai cấp vô sản.
Phong trào này diễn ra từ cuối thế kỉ xvm đến đầu thế kỉ XIX, trước hết ở Anh rồi lan ra các nước khác.
Song, việc đập phá máy móc không đem lại kết quả gì ngoài sự tăng cường đàn áp của giai cấp thống trị.
Qua kinh nghiệm của nhiều lần thất bại và sự trưởng thành về ý thức, phong trào đấu tranh của công nhân ngày càng được nâng cao và có tổ chức với hình thức bãi công đòi tăng lương, giảm giờ làm và thành lập các nghiệp đoàn.

Công nhân làm việc và sinh hoạt trong hoàn cảnh như thế nào ?
Những hình thức đấu tranh đầu tiên của công nhân. Ý nghĩa của nó.

第3章 労働者の動き

(19世紀初頭から20世紀初頭まで)

36 労働者運動の基盤と発展

労働者階級は資本主義の形成と発展とともに生まれ、成長しました。
利益相反のために、ブルジョアジーと労働者の間の対立が起こり、ますます激しい階級闘争につながりました。

1.労働者階級の誕生と状況。最初の闘争

資本主義は生まれ、発展し、社会はますます2つの大きな力に分割され、利益の面で互いに対立しました。
ブルジョアジーとプロレタリアート。

形成されたブルジョアジーには、工場の所有者、工場の所有者、商人、農場経営者が含まれます。

農民達は、土地を失い、故郷を離れて都市に行き、工場で雇われ労働者として生活し働く方法を見つけなければならなかった。
倒産した多くの都会の職人も労働者になりました。
プロレタリアートには生産手段がまったくなく、生計を立てるために賃金雇用と労働力の販売のみに依存しています。

産業革命の結果、プロレタリアートは18世紀後半からイギリスで生まれ、19世紀半ばまで徐々に形成され、多くのヨーロッパや北米の国々で成長しました。

資本主義の工場では、労働者は非常に一生懸命働かなければなりませんが、飢えて死ぬために賃金を受け取るだけです。

イギリスでは、繊維工場の労働者(女性と子供を含む)は毎日14〜15時間、場合によっては16〜18時間働かなければなりません。

狭い部屋は常に湿気が多く、暑く、綿のほこりで覆われているため、労働条件は非常に悪いです。

一方、労働者の賃金は非常に低く、女性と子供たちの賃金はさらに安いです。

20年間(1815-1835)に、実質賃金は3倍下がった。
生活環境も非常に悪いです。

機械を使用すると、多くの労働者が職を失うという絶え間ない危険にさらされます。

これらは、プロレタリアートがブルジョアジーと戦う動機を与える理由です。

当初、意識が狭かったため、多くの労働者は機械が苦しみの原因であると考えていました。

機械を破壊し、工場を燃やす運動は、プロレタリア独裁の最初の自発的な闘争でした。

この動きは、19世紀の終わりから20世紀の初めにかけて、最初はイギリスで、次に他の国に広がりました。

しかし、機械の破壊は支配階級の抑圧の強化になりました。

多くの失敗と意識の成熟の経験を通して、労働者の闘争運動はますます強化され、ストライキの形で組織化され、賃金の引き上げ、労働時間の短縮、組合の設立を要求します。

労働者はどのような状況で働き、生活していますか?

労働者による最初の闘争形態。その意味。

コメント