b) Tình hình chính trị
Chế độ chính trị ở Mĩ đề cao vai trò Tổng thống thông qua đại diện của một trong hai đảng thắng cử, thay phiên nhau cầm quyền – Đảng Cộng hoà (đại diện cho lợi ích của đại tư bản công nghiệp và tài chính) và Đảng Dân chủ (đại diện cho lợi ích của tư bản nông nghiệp và trại chủ).
Cả hai đảng đều bảo vệ quyền lợi của giai cấp tư sản và đều nhất trí trong những vấn đề cơ bản của chính trị tư sản, chỉ khác nhau về những biện pháp cụ thể.
Sự tranh cử giữa hai đảng đã tạo điều kiện cho giới cầm quyền lôi kéo về phía mình một bộ phận những người bất mãn, gây ảo tưởng về nền dân chủ trong nhân dân và gạt bỏ việc lên nắm chính quyền của một đảng thứ ba.
Dù đảng nào cầm quyền, đời sống của người lao động – đặc biệt là người da đen và thổ dân In-đi-an, vẫn tồi tệ và khổ sở.
Sau cuộc nội chiến 1861 – 1865, đời sống chính trị của người da đen được cải thiện phần nào.
Song họ vẫn bị loại ra khỏi các cơ quan chính quyền và mất quyền công dân bởi những quy định khắt khe về quyền bầu cử (tài sản, mức thuế và trình độ văn hóa).
Thêm vào đó, nạn phân biệt chủng tộc thời kì này đã đẩy họ vào tình cảnh hết sức tồi tệ.
Năm 188’1, nước Mĩ ban hành đạo luật quy định người da đen phải ngồi toa riêng khi đi tàu, không được vào khách sạn, vườn hoa và những nơi công cộng dành cho người da trắng v.v.
Đây cũng là thời kì Mĩ đẩy mạnh việc thôn tính những đất đai rộng lớn ở miền Trung và miền Tây của thổ dân In-đi-an, mở rộng biên giới đến bờ Thái Bình Dương.
Từ thập niên 80, Mĩ bành trướng ảnh hưởng ở khu vực Mĩ Latinh và Thái Bình Dương, gây chiến tranh với Tây Ban Nha (1898) để tranh giành thuộc địa, chiếm Ha-oai, Cu Ba và Phi-líp-pin.
Mĩ từng bước can thiệp vào công việc nội bộ của các nước Trung, Nam Mĩ thông qua việc áp dụng chính sách “cái gậy và củ cà rốt”, kết hợp sức mạnh của pháo hạm và đồng đôla.
Để xâm nhập vào thị trường Trung Quốc sau khi các nước đế quốc đã chia nhau “phạm vi ảnh hưởng”, Mĩ đưa ra chính sách “mở cửa” nhằm tạo điều kiện cho hàng hoá Mĩ tràn vào quốc gia rộng lớn này, đem lại lợi nhuận cho tư bản Mĩ.
-Nhận xét tình hình chính trị nước Mĩ cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX.
Câu hỏi
Trình bày những nét lớn về tình hình kinh tế, chính trị nước Đức cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX.
Hãy cho biết những nét lớn về tình hình kinh tế, chính trị của nước Mĩ cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX.
b)政治情勢
米国の政治システムは、共和党(産業資本家と金融資本家の利益を代表する)と、
民主党(農業資本家の利益を代表する)の2つの勝利政党のうちの1つの代表を通じて大統領の役割を強調しています。
両党はブルジョアジーの利益を擁護し、特定の具体的な問題のみが異なるブルジョアの基本政治に合意した。
両党間の争いは、支配階級が不満を抱いた人々の一部を彼らの側に引き寄せ、人々の間の民主主義についての幻想を生み出し、第三者を無視するための条件を作り出した。
どちらの政党が政権を握っていても、働く人々、特に黒人とインディアンの生活は悪く、惨めです。
1861年から1865年の南北戦争後、黒人の生活は幾分改善されました。
しかし、彼らは依然として政府機関から除外されており、投票権(固定資産税、税率、学歴)に関する厳しい規制のために市民権を失っています。
さらに、この時期の人種差別は彼らを非常に悪い状況に置きました。
1881年、米国は、黒人が旅行するときは別の馬車に座り、ホテル、公園など、白人の公共の場所に立ち入ることを禁止する法律を制定しました。
これはまた、米国がインディアンによるインド中部と西部の広大な土地の併合を強化し、その国境を太平洋岸に拡大した時期でもありました。
1880年代以降、米国はラテンアメリカと太平洋での影響力を拡大し、ハワイ、キューバ、フィリピンを占領して植民地を争うためにスペインと戦争を繰り広げました(1898年)。
米国は、砲とドルの力を組み合わせた「人参とこん棒」政策の適用して、中南米諸国の内政に徐々に介入した。
帝国主義国が「影響力の範囲」を拡散した後、中国市場に浸透するために、米国はこの広大な国にアメリカの商品を殺到させ、アメリカの商品を中国に持ち込むための「門戸開放」政策を開始した。
19世紀末から20世紀初頭の米国の政治情勢について
質問
19世紀の終わりから20世紀の初めにかけてのドイツの経済的および政治的状況の主要な特徴。
19世紀後半から20世紀初頭にかけての米国の経済・政治情勢の主な特徴を教えてください。

コメント