12. Nước ĐỨC GIỮA HAI cuộc CHIẾN TRANH THẾ GIỚI (1918 -1939)
Trong khoảng 10 năm đầu sau chiến tranh (1918 – 1929), nưởc Đức đã khắc phục được tình trạng khủng hoảng về kinh tế và chính trị, bước vào thời kì ổn định ngắn ngủi (1924 – 1929).
Trong 10 năm sau đó (1929 – 1939), cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới đã dẫn tới việc những người theo chủ nghĩa phát xít lên nắm quyền, mở ra một thời kì đen tối trong lịch sử nước Đức.
1 – NƯỚC ĐỨC TRONG NHŨNG NĂM 1918 – 1929
1. Nước Đức và cao trào cách mạng 1918 – 1923
Sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, nước Đức bại trận hoàn toàn bị suy sụp về kinh tế, chính trị và qúân sự.
Mâu thuẫn xã hội ngày càng gay gắt dẫn tới’ sự bùng nổ cuộc Cách mạng dân chủ tư sản tháng 11 – 1918.
Chỉ trong vòng một tuần lễ, cách mạng lan rộng trên phạm vi toàn quốc, quần chúng đã lật đổ nền quân chủ.
Mùa hè năm 1919, Quốc hội lập hiến họp tại thành phố Vai-ma, thông qua Hiến pháp và thiết lập chế độ cộng hoà tư sản – thường được gọi là nền Cộng hoà Vaima.
Tháng 6 – 1919, Chính phủ Đức phải kí kết Hoà ước Vécxai với các nước thắng trận và phải chịu những điều kiện hết sức nặng nề. Việc thực hiện những điều khoản của Hoà ước làm cho đất nước vốn đã kiệt quệ sau 4 năm chiến tranh càng trở nên rối loạn hơn.
Hình 32. Lạm phát ở Đức – Trẻ em làm diều bằng những đồng mác mất giá vào đầu năm 1920
Theo Hoà ước Vécxai, nưóc Đức mất đi 1/8 diện tích đất đai, 1/12 dân sô’, 1/3 mỏ sắt, 1/3 mỏ than, 2/5 sản lượng gang, 1/3 sản lượng thép và một khoản bồi thường chiến phí khổng lồ.
Toàn bộ gánh nặng của Hoà ước đè lên vai quần chúng lao động.
Nước Đức lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế,
tài chính tồi tệ chưa từng thấy. Đồng mác sụt giá nghiêm trọng (năm 1914 : 1 đôla Mĩ tương đương 4,2 mác ; tháng 9 – 1923 : 1 đôla Mĩ tương đương 98 860 000 mác).
Trong bối cảnh đó, phong trào cách mạng tiếp tục dâng cao trong những năm 1919 – 1923. Đảng Cộng sản Đức (thành lập tháng 12 – 1918) đã trực tiếp lãnh đạo phong trào.
Đỉnh cao của phong trào là cuộc nổi dậy của công nhân vùng Ba-vi-e tháng 4 – 1919, dẫn đến sự thành lập nước Cộng hoà Xô viết Ba-vi-e.
Cuộc khởi nghĩa vũ trang của công nhân Hăm-buốc tháng 10 – 1923 là âm hưỏng cuối cùng của con bão táp cách mạng vô sản ở Đức.
Tình hình nước Đức trong những năm 1918 – 1923 có những điểm nào nổi bật ?
Hình 32 nói lên điều gĩ ?
12. 2つの世界大戦の間のドイツ(1918-1939)
戦後の最初の10年間(1918〜 1929年)、ドイツは経済的および政治的危機を克服し、短期間の安定(1924〜 1929年)に入りました。
次の10年間(1929年から1939年)、世界経済危機によりファシストが権力を握り、ドイツの歴史の暗い時期を迎えました。
1- 1918-1929年のドイツ
1.ドイツと革命のクライマックス1918年-1923年
第一次世界大戦後、敗北したドイツは経済的、政治的、軍事的に完全に荒廃しました。
ますます深刻化する社会的矛盾は、1918年11月にブルジョア民主革命の勃発につながりました。
一週間以内に、革命は国中に広がり、大衆は君主制を打倒しました。
1919年の夏、制憲議会はヴァイマールで会合し、憲法を採択し、ブルジョワ共和政国家(通称ヴァイマル共和国)を設立しました。
1919年6月、ドイツ政府は勝利国とヴェルサイユ条約に署名し、非常に厳しい状況に耐えなければなりませんでした。
平和条約の条項の実施は、4年間の戦争の後ですでに疲れ果てていた国をさらに混乱させました。
図32.ドイツのインフレ-1920年初頭、子供たちはインフレ紙幣で凧を作ります
ヴェルサイユ条約によると、ドイツは国土の1/8、人口の1/12、鉄鉱山の1/3、石炭鉱山の1/3、銑生産の2/5を失いました。
その鉄と鉄生産の3分の1は莫大な戦争の補償です。平和条約の全負担は労働者の肩にかかった。
ドイツは経済危機の真っ只中にあります。
史上最悪の財政です。
マルクは急激に低下しました(1914年:1米ドルは4.2マルクに相当し、1923年9月:1米ドルは98.860.000マルクに相当しました)。
その状況において、革命運動は1919年から1923年まで上昇し続けた。
ドイツ共産党(1918年12月に設立された)が直接運動を主導した。
運動の頂点は1919年4月のバイエルン労働者の蜂起であり、それがバイエルンソビエト共和国の設立につながった。
1923年10月のハンブルク労働者の武装蜂起は、ドイツにおけるプロレタリア革命の最後の嵐でした。
1918年から1923年のドイツの状況の主な特徴は何ですか?
図32は何を物語っていますか?

コメント