2. Giai đoạn thứ hai (1917 – 1918)
Tháng 2 – 1917, nhân dân Nga dưới sự lãnh đạo của giai cấp vô sản, với khẩu hiệu “Đả đảo chiến tranh”, “Đả đảo Nga hoàng”, “Biến chiến tranh đế quốc thành nội chiến cách mạng”, đã tiến hành cuộc cách mạng dân chủ tư sản thành công.
Chế độ Nga hoàng bị lật đổ. Chính phủ lâm thời tư sản được thành lập và tiếp tục theo đuổi chiến tranh.
Lúc này, Đức muốn cắt đứt đường tiếp tế trên biển của phe Hiệp ước liền sử dụng phương tiện chiến tranh mới là tàu ngầm.
Cuộc “chiến tranh tàu ngầm” gây cho Anh nhiều thiệt hại.
Lúc đầu, Mĩ giữ thái độ “trung lập” trong chiến tranh. Thực ra, Mĩ muôn lợi dụng chiến tranh để bán vũ khí cho cả hai phe và khi chiến tranh kết thúc, dù thắng hay bại, các nước tham chiến đều bị suy yếu, còn Mĩ sẽ khẳng định ưu thế của mình.
Nhưng đến năm 1917, phong trào cách mạng ở các nước dâng cao, Mĩ thấy cần phải kết thúc chiến tranh và đứng về phe Hiệp ước.
Viện cớ tàu ngầm Đức vi phạm quyền tự do thương mại trên biển, tấn công cả tàu buôn cập bến các nước thuộc phe “Hiệp ước”, ngày 2 – 4 – 1917 Mĩ tuyên chiến với Đức. Sự tham chiến của Mĩ có lợi hơn cho phe Anh, Pháp, Nga.
Trong năm 1917, những cuộc phản công của phe Hiệp ước đều không thành công. Pháp và Anh cô phá vỡ phòng tuyến của Đức và giải toả vòng vây bờ biển, nhưng thất bại. Những cuộc tấn công của Nga cũng không thành. Áo-Hung tỏ ra nao núng muôn cầu hoà, nhưng Nga và I-ta-li-a còn nhiều tham vọng, không chấp nhận thương thuyết. Đức lại dồn lực lượng đánh Nga và loại I-ta-li-a ra khỏi vòng chiến.
Tháng 11 – 1917, dưới sự lãnh đạo của Lê-nin và Đảng Bônsêvích, nhân dân Nga đứng lên làm cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa – được gọi là Cách mạng tháng Mười (theo lịch Nga).
Nhà nước Xô viết ra đời, thông qua sắc lệnh Hoà bình, kêu gọi chính phủ các nước tham chiến chấm dứt chiến tranh.
Lời kêu gọi hoà bình của Chính phủ Xô viết không được các nước trong phe Hiệp ước hưởng ứng vì Anh, Pháp, Mĩ muốn kết thúc chiến tranh trên thế thắng.
Trước tình thế đó, để bảo vệ chính quyền non trẻ, Nhà nước Xô viết buộc phải kí riêng với Đức Hoà ước Bret Litốp (3 – 3 – 1918).
Nước Nga ra khỏi chiến tranh đế quốc.
Đầu năm 1918, lợi dụng khi quân Mĩ chưa sang đến châu Âu, quân Đức mở liên tiếp 4 đợt tấn công với quy mô lớn trên mặt trận Pháp.
Một lần nữa, Chính phủ Pháp chuẩn bị rời khỏi Pa-ri.
Tháng 7 – 1918, 65 vạn quân Mĩ đổ bộ vào chầu Âu cùng nhiều vũ khí, đạn dược.
Mĩ trực tiếp tham chiến khi cả hai phe bị thiệt hại quá nhiều, hết sức mỏi mệt, nên trở thành nước đứng đầu phe Hiệp ước thay Anh. Nhờ đó, quân Pháp và Anh quay lại phản công mạnh mẽ quàn Đức trên các mặt trận.
Ngày 18 – 7 – 1918, quân Pháp vổi 600 xe tăng phá vỡ phòng tuyến sông Mác-nơ của Đức, bắt 3 vạn tù binh. Ngày 8-8, liên quân Anh – Pháp với 400 xe tăng đã đập tan phòng tuyến sông Xen, tiêu diệt 16 sư đoàn quân Đức. Ngày 12 – 9, liên quân Pháp – Mĩ đánh Xanh Mi-hi-en, một phòng tuyến quan trọng của Đức.
Từ cuối tháng 9 – 1918, quân Đức liên tiếp thất bại, phải bỏ chạy khỏi lãnh thổ Pháp và Bỉ. Các nước đồng minh của Đức cũng bị tấn công liên tiếp, buộc phải đầu hàng : Bun-ga-ri (29 – 9), Thổ Nhĩ Kì (30 – 10), Áo-Hung (2 – 11).
Trước nguy cơ thất bại, chính phủ mới được thành lập ở Đức (3 – 10 – 1918) đề nghị thương lượng với Mĩ, nhưng không được chấp nhận, vì Mĩ muốn đánh đến cùng để buộc Đức phải đầu hàng không điều kiện. Trong tình hình ấy, ngày 9 – 11 – 1918, cách mạng bùng nổ ở Đức, Hoàng đế Vin-hem II phải chạy sang Hà Lan. Ngày 11 – 11 – 1918, Đức phải kí hiệp định đầu hàng không điều kiện. Chiến tranh kết thúc với sự thất bại hoàn toàn của phe Đức, Áo – Hung.
Hình. Đức kí hiệp định đầu hàng, kết thúc Chiến tranh thê’giới thứ nhất.
Nét nổi bật trong giai đoạn thứ hai của cuộc chiến tranh là gì ? Vì sao Mĩ tham gia chiến tranh muộn ?
2.第2期(1917年-1918年)
1917年2月、プロレタリア独裁の指揮下にあるロシア国民は、「戦争でダウン」、「皇帝とダウン」、「帝国戦争を市民革命に変える」をスローガンに、市民革命の成功を目指して進軍しました。
皇帝政権は打倒されました。ブルジョア臨時政府が設立され、戦争を続けました。
この時、ドイツは連合国の海上補給ラインを遮断したいと考え、新しい戦争手段である潜水艦を使用しました。
「潜水艦戦争」はイギリスに大きな被害をもたらしました。
当初、米国は戦争中「中立」の態度を維持していました。
実際、米国は戦争を利用して両国に武器を販売したいと考えており、戦争が終結すると、勝敗を問わず、参加国は弱体化し、米国はその優位性を主張します。
しかし、1917年までに、他の国々で革命運動が活発化したとき、米国は戦争を終わらせる必要性を認識し、連合国を支持しました。
ドイツの潜水艦が海上での自由商取引の権利を侵害し、「条約」派の国に停泊している商船を攻撃したという口実で、1917年4月2日、米国はドイツに宣戦布告を行った。
アメリカの戦争への参加は、イギリス、フランス、ロシアにとってより有益でした。
1917年、連合国の反撃は失敗に終わった。
フランスとイギリスはドイツの路線を突破し、沿岸の包囲を解放しましたが、失敗しました。
ロシアの攻撃も失敗しました。
オーストリア・ハンガリーは平和を求めることに消極的でしたが、ロシアとイタリアは依然として野心的であり、交渉を受け入れませんでした。
ドイツは再びロシアに対して力を集中させ、イタリアを戦いから追い出した。
1917年11月、レーニンとボリシェヴィキ党の指導の下、ロシア国民は、十月革命と呼ばれる社会主義革命を起こすために立ち上がった(ロシア暦による)。
生まれたソビエト国家は、平和の布告を通じて、戦争を終わらせるために戦争をしている国の政府に呼びかけました。
ソビエト政府の平和への呼びかけは、英国、フランス、米国が勝利に基づいて戦争を終わらせたいと望んでいたため、連合国によって応答されませんでした。
そのような状況に直面して、ソビエト国家は、駆け出しの政府を保護するために、ドイツとのブレスト=リトフスク条約に別途署名することを余儀なくされました(1918年3月3日)。
ロシアは帝国主義戦争から脱した。
1918年初頭、アメリカ軍がまだヨーロッパに到着していないことを利用して、ドイツ軍はフランス戦線に対して4回連続の大規模攻撃を開始しました。
もう一度、フランス政府はパリから撤退しようとしています。
1918年7月、65万人のアメリカ軍が多くの武器と弾薬を持ってヨーロッパに上陸しました。
アメリカは双方が大きな被害を受け、非常に疲れていたときに直接戦争に参加したので、イギリスに代わって連合国の指導者になりました。
そのおかげで、フランス軍とイギリス軍は前線でドイツに対して強力な反撃に戻った。
1918年7月18日、600両の戦車を持ったフランス軍がマルヌ川のドイツ軍を突破し、3万人の捕虜を奪いました。
8月8日、400両の戦車を擁する英仏連立が、セーヌ川を破壊し、16のドイツ師団を破壊しました。
9月12日、フランスとアメリカの連立は、ドイツの重要な防衛線であるアミアンを攻撃しました。
1918年9月末から、ドイツ軍は連続して撤退し、フランスとベルギーの領土から逃げなければなりませんでした。
他の連合国も連続して攻撃され、降伏を余儀なくされました:ブルガリア(9月29日)、トルコ(10月30日)、オーストリア-ハンガリー(11月2日)。
敗北の危険に直面して、ドイツで新しく設立された政府(1918年10月3日)は米国との交渉を申し出たが、米国がドイツを無条件降伏させるために最後まで戦うことを望んでいたため、受け入れられなかった。
そのような状況で、1918年11月9日、ドイツで革命が勃発し、ヴィルヘルム2世皇帝はオランダに逃げなければなりませんでした。
1918年11月11日、ドイツは無条件降伏に署名しました。
戦争はドイツ、オーストリア・ハンガリー側の完全な敗北で終わりました。
図。ドイツは降伏協定に署名し、第一次世界大戦を終結させました。
戦争の第2段階のハイライトは何でしたか?
なぜアメリカは遅れて戦争に加わったのですか?

コメント