3.フィリピンの反植民地運動

3.Phong trào chông thực dân ở Phi-líp-pin

Từ giữa thê’ kỉ XVI, Phi-líp-pin đã trở thành thuộc địa của Tây Ban Nha.
Trong hơn 300 năm đô hộ. thực dân Tây Ban Nha đã ra sức khai thác các đồn điền, hầm mỏ. ở Phi-líp-pin phục vụ cho chính quốc. Đứng đầu bộ máy hành chính là viên Toàn quyền người Tây Ban Nha. Việc cai trị các tỉnh cũng nằm trong tay các tổng đốc người Tây Ban Nha.
Hầu hết cư dân ở đây theo đạo Thiên Chúa do người Tây Ban Nha truyền đến. Chỉ có một số cư dân ở phía nam (đảo Min-đa-nao) theo đạo Hồi, nhưng lại bị phân biệt đối xử rất tồi tệ. Những điều đó làm cho mâu thuẫn giữa nhân dân Phi-líp-pin với thực dân Tây Ban Nha ngày càng trở nên gay gắt.

Năm 1872, nhân dân thành phố Ca-vi-tô nổi dậy khởi nghĩa, hô vang khẩu hiệu “Đả đảo bọn Tây Ban Nha !”, tấn công vào các đồn trú của quân đội Tây Ban Nha, làm chủ Ca-vi-tô trong 3 ngày. Cuối cùng, cuộc khởi nghĩa thất bại, những người lãnh đạo bị bắt và bị xử tử.

Vào những năm 90 của thế kỉ XIX, ở Phi-líp-pin xuất hiện hai xu hướng chính trong phong trào giải phóng dân tộc.

Thứ nhất là xu hướng cải cách của Hô-xê Ri-dan. Năm 1892, Hô-xê Ri-dan thành lập “Liên minh Phi-líp-pin”, thu nạp nhiều trí thức yêu nước, địa chủ và tư sản tiến bộ cùng một số dân nghèo. Liên minh chủ trương tuyên truyền, khơi dậy ý thức dân tộc, đấu tranh đòi quyền bình đẳng cho người Phi-líp-pin.

Thứ hai là xu hướng bạo động của Bô-ni-pha-xi-ô.
Không tán thành đường lối cải cách ôn hoà,
tháng 7 – 1892, Bô-ni-pha-xi-ô tách khỏi Liên minh
Phi-líp-pin, thành lập “Liên hiệp những người con yêu quý của nhân dân” – viết tắt là KATIPUNAN.

hình. Hô-xê Ri-dan (1861 -1896)

Ngày 28 – 8 – 1896, Bô-ni-pha-xi-ô phát lệnh khởi nghĩa với khẩu hiệu “Chiến thắng hay là chết !”, được nhân dân hưởng ứng nhiệt liệt. Phong trào kháng chiến chống thực dân lan rộng toàn quần đảo. Tại nhiều vùng giải phóng, chính quyền nhân dân do KATIPUNAN lãnh đạo đã được thiết lập, tiến hành chúa ruộng đất cho nông dân, tiến .tới thành lập nền cộng hoà. Sau đó, Bô-ni-pha-xi-ô bị sát hại, KATIPUNAN tan rã (1897).

Hình. Bô-ni-pha-xi-ô (1863 -1897)

Vào lúc này, đế quốc Mĩ đang tìm cách bành trướng sang bờ Tây Thái Bình Dương nên đã không bỏ lỡ cơ hội. Tháng 4 – 1898, Mĩ gây
chiến với Tây Ban Nha dưới danh nghĩa ủng hộ cuộc đấu tranh chống thực dân của nhân dân Phi-líp-pin.
Tháng 6 – 1898, Mĩ dựng A-ghi-nan-đô lên làm Tổng thống nước Cộng hoà Phi-líp-pin.
Sau khi Tây Ban Nha thua trận, quân Mĩ đổ bộ chiếm Ma-ni-la và nhiều nơi trên quần đảo.
Nghĩa quân Phi-líp-pin chuyển sang đấu tranh chống Mĩ xâm lược. Cuộc kháng chiến của nhân dân Phi-líp-pin chống Mĩ diễn ra trong tình trạng không cân sức, kéo dài đến năm 1902 thì bị dập tắt. Từ đây, Phi-líp-pin trở thành thuộc địa của Mĩ.

Cuộc khởi nghĩa năm 1896 ở Phi-líp-pin được coi là cuộc cách mạng mang tính chất tư sản, chống đế quốc đầu tiên ở Đông Nam Á, đánh dấu sự thức tinh của nhân dân Phi-líp-pin trong cuộc đấu tranh giành độc lập cho Tổ quốc.

So sánh những điểm giống và khác nhau giữa 2 xu hướng đấu tranh ở Phi-líp-pin.
Cách mạng năm 1896 ở Phi-líp-pin diễn ra như thế nào ?
Âm mưu và thủ đoạn của Mĩ đối với Phi-líp-pin như thế nào ?

3.フィリピンの反植民地運動

 

16世紀半ばから、フィリピンはスペインの植民地になりました。
300年以上の支配です。
スペインの入植者は農業プランテーションと鉱山を利用しようとしました。
国を統治する行政機構の長はスペイン総督でスペインの手に委ねられていました。

ここの住民のほとんどは、スペイン人によって導入されたカトリック信仰に従います。南部(ミンダナオ島)の少数の住民だけがイスラム教を実践していますが、ひどく差別されています。
これらのことにより、フィリピン人とスペイン人入植者の間の紛争はますます深刻になりました。

 

1872年、カビテ市の人々は反乱を起こし、「スペイン人を島から投げ捨て」というスローガンを唱え、スペイン軍の守備隊を3日間攻撃しました。
結局、蜂起は失敗し、指導者たちは逮捕され処刑されましたた。

19世紀の90年代、フィリピンでは、2つの主要な傾向が国家解放運動に現れました。

図。ホセ・リサール(1861 -1896)

 

一つ目は、ホセ・リサールの改革派の傾向ドです。
1892年、ホセ・リサールは「フィリピン民族同盟」を設立し、多くの愛国的な知識人、進歩的な地主とブルジョアジー、そして多くの貧しい人々を集めました。
プロパガンダ政策を提唱し、国民の意識を喚起し、フィリピン人の平等な権利のために戦います。

 

二つ目は、アンドレス・ボニファシオの暴力的な傾向です。

平和的改革に反対し、
1892年7月、ボニファシオは連盟から脱却した。

「人民の子らの最も尊敬すべき至高の協会」を設立しました。カティプーナンと略されます。

 

 

1896年8月28日、ボニファックスは「勝利か死ぬか!」というスローガンで反乱を起こす命令を出し、人々はそれを温かく受け入れました。
反植民地主義のレジスタンス運動は群島全体に広がった。
多くの解放された地域では、カティプーナンが率いる人民政府が設立され、農民のために土地の支配を行い、共和国の設立につながりました。
その後、ボニファツィオは殺害され、カティプーナンは解散した(1897年)。

 

図。 ボニファシオ(1863 -1897)

 

この時、アメリカ帝国は西太平洋沿岸への拡大を目指していたので、チャンスを逃しませんでした。
1898年4月、アメリカは
フィリピン人の反植民地闘争を支援するという名目でスペインとの戦争。

1898年6月、米国はフィリピン共和国の大統領としてアギナルドを置きました。

スペインが戦いに敗れた後、アメリカ軍はマニラと群島の多くの部分に上陸しました。

フィリピンの反乱軍はアメリカの侵略と戦うようになりました。
米国に対するフィリピン人の抵抗は力がない状態で起こり、1902年に消滅するまで続いた。
そこから、フィリピンはアメリカの植民地になりました。

1896年のフィリピンでの蜂起は、東南アジアで最初のブルジョア、反帝国主義革命と見なされており、帝国主義との闘いにおけるフィリピン人の目覚めを示しています。

国の独立。

フィリピンの闘争の2つの傾向の類似点と相違点を比較してください。

フィリピンの1896年の革命はどのように起こったのですか?
フィリピンに対する米国の陰謀と計略は何ですか?

コメント