ロシアの革命 1905 – 1907

II – CÁCH MẠNG 1905 – 1907 ở NGA

1.Tĩnh hình nưỡc Nga trưỡc cách mạng

Đến cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX, nước Nga chưa tiến hành cuộc cách mạng tư sản nhưng đã chuyển sang giai đoạn đế quốc chủ nghĩa.
Kinh tế công thương nghiệp phát triển cùng với sự xuất hiện của các công ti độc quyền.
Nền công nghiệp mở rộng với quy mô ngày càng lớn làm cho đội ngũ công nhân càng thêm đông đảo.

Về chính trị, nước Nga duy trì hầu như nguyên vẹn bộ máy cai trị của nền quân chủ phong kiến chuyên chế.
Nga hoàng bóp nghẹt mọi quyền tự do dân chủ nên hầu hết các giai cấp đều bất mãn với chế độ này.
Đời sống của công nhân và nhân dân lao động Nga hết sức cơ cực. Giai cấp vô sản Nga vừa chịu ách áp bức của chế độ phong kiến, vừa chịu sự bóc lột của giai cấp tư sản trong nước và tư sản nước ngoài.
Thêm vào đó, sự thất bại của Nga trong cuộc chiến tranh Nga – Nhật (1904 – 1905), làm cho đời sống nhân dân càng thêm cơ cực, mâu thuẫn xã hội ngày càng sâu sắc, thúc đẩy sự bùng nổ cách mạng ở Nga.

Hãy nêu tỉnh hỉnh nước Nga cuối thế kỉ XIX – dầu thế kỉ XX.

1.Cách mạng bùng nổ

Từ cuối nãm 1904, nhiều cuộc bãi công và biểu tình của quần chúng đã nổ ra với khẩu hiệu : “Đả đảo chế độ chuyên chế !”, “Đả đảọ chiến tranh !”. Các cuộc đấu tranh của quần chúng đã châm ngòi lửa cho cách mạng.

Ngày 9 – 1 – 1905, 14 vạn công nhân Xanh Pê-téc-bua và gia đình tay không vũ khí, mang theo cờ và ảnh của Nga hoàng tiến đến Cung điện Mùa Đông để thỉnh cầu Nga hoàng cải thiện đời sống.
Nhưng quân đội và cảnh sát đã xả súng vào đoàn biểu tình của quần chúng làm hàng nghìn người chết và bị thương. Đó là “Ngày chủ nhật đẫm máu”.
Lòng tin của nhân dân vào Nga hoàng bị tiêu tan. Công nhân thủ đô bắt đầu dựng chiến luỹ, chuẩn bị chiến đấu.
Khẩu hiệu “Đả đảo chế độ chuyên chế !” được truyền đi khắp nơi, một làn sóng bãi công phản đối bùng lên trong cả nước.
Chỉ trong tháng 1 – 1905, số người bãi công đã lên tới 44 vạn, nhiều hơn cả số người bãi công của 10 năm trước đó cộng lại.

Cuộc biểu tình ngày 9 – 1 – 1905 ở Xanh Pê-téc-bua

Mùa hè 1905, phong trào cách mạng lan rộng, lôi cuốn cả binh lính và nông dân. Lễ kỉ niệm 1 – 5 – 1905 đã biến thành cuộc biểu dương tình đoàn kết của công nhân toàn Nga. Tinh thần cách mạng tác động đến cả quân đội. Tháng 6-1905, thuỷ thủ trên chiến hạm Pô-tem-kin ở Ô-đét-xa khởi nghĩa. Nông dân cũng nổi dậy đốt phá dinh thự của địa chủ.
Ở nhiều nơi, các xô viết đại biểu công nhân – mầm mống của chính quyền vô sản, được thành lập.

Mùa thu 1905, phong trào cách mạng tiếp tục dâng cao với những cuộc bãi công chính trị của quần chúng, làm ngưng trệ mọi hoạt động kinh tế và giao thông trong cả nước.
Tháng 12 – 1905, cuộc tổng bãi công được bắt đầu ở Mát-xcơ-va, rồi nhanh chóng biến thành khởi nghĩa vũ trang.
Công nhân đã dựng chiến luỹ và chiến đấu anh dũng trong hai tuần lễ. Theo gương Mát-xcơ-va, nhiều cuộc khởi nghĩa vũ trang cũng nổ ra ở các thành phố khác trong cả nước.
Song do thiếu tổ chức chặt chẽ, lực lượng quá chênh lệch nên những cuộc khởi nghĩa này đã nhanh chóng bị thất bại.
Phong trào cách mạng xuống dần và chấm dứt vào cuối năm 1907.

Cách mạng 1905 – 1907 là cuộc cách mạng dân chủ tư sản đầu tiên do giai cấp vô sản lãnh đạo trong thời kì đế quốc chủ nghĩa. Tuy thất bại nhưng ý nghĩa của cách mạng thật lớn lao.
Cách mạng đã phát động các giai cấp bị bóc lột và các dân tộc bị áp bức trong đế quốc Nga đứng lên đấu tranh, làm lung lay chế độ Nga hoàng.
Cuộc cách mạng Nga đã dấy lên một cao trào đấu tranh của giai cấp vô sản trong các nước đế quốc và thúc đẩy sự phát triển của phong trào giải phóng dân tộc ở các nước phương Đông vào đầu thế kỉ XX.

Trình bày những diễn biến chính của Cách mạng 1905 – 1907 ở Nga.

1.Hãy nêu vai trò của Lê-nin đối với phong trào công nhân Nga cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX.

2.Hãy nêu tính chất và ý nghĩa lịch sử của Cách mạng 1905- 1907 ở Nga.

II – ロシアの革命 1905 – 1907

1.革命前のロシア状況

19世紀の終わりから20世紀の初めまで、ロシアはまだブルジョア革命を実行していませんでしたが、帝国主義の段階に移行していました。

独占企業の出現とともに発展した産業貿易経済です。

産業はますます大規模に拡大し、労働力はますます多くなりました。

政治的には、ロシアは絶対封建君主制の支配機構をほぼそのまま維持しています。

皇帝はすべての民主的自由を絞殺したため、ほとんどの階級はこの体制に不満を持っていました。

ロシアの労働者と労働者の生活は非常に困難です。
ロシアのプロレタリアートは、封建主義の抑圧と、内外のブルジョアジーの搾取の両方にさらされています。

また、日露戦争(1904-1905)でのロシアの敗北は、人々の生活をより貧しくし、社会的矛盾を深め、ロシアで革命的な勃発に拍車をかけました。

19 世紀の終わり、さらには20 世紀のロシアについて説明してください。

2.革命が起こった

1904年の終わりから、「独裁制をやめろ」「戦争をやめろ!」というスローガンを掲げた多くのストライキと大衆デモが勃発した。
大衆の闘争が革命に火をつけた。

1905年1月9日、140,000 人のサンクトペテルブルクの労働者とその家族が、武装していない状態で、旗や皇帝の写真を携えて冬宮殿に行き、皇帝に生活の改善を求めました。

しかし、軍隊と警察は大規模な抗議行動に発砲し、何千人もの人々を殺害し、負傷させました。
『血の日曜日事件』でした。
皇帝に対する人々の信任はなくなりました。
首都の労働者は、戦いに備えてバリケードを作り始めました。

スローガンは「暴政を倒せ!」広がり、抗議の波が全国に広がった。

1905年1月だけで、ストライキの数は440,000人に達し、過去 10 年間のストライキの数を合計した数を超えました。

1905年1月9日のサンクトペテルブルクでのデモ

は1905年の夏に革命運動が広がり、兵士と農民の両方を魅了しました。
1905年5月1日の記念日は、全ロシア労働者の連帯のデモンストレーションに変わりました。
革命精神は全軍に影響を及ぼした。
1905年6月戦艦ポテムキンの船員がオデッサで反乱を起こしました。
農民も反乱し、家主の屋敷を焼き払いました。

多くの場所で、プロレタリアート政府である労働者代表のソヴィエトが設立された。

1905年の秋、革命運動は大衆による政治ストライキとともに高まりを続け、国内のすべての経済活動と交通機関が停止しました。

1905年12月、モスクワでゼネストが始まり、すぐに武装蜂起に変わりました。

労働者たちはバリケードを築き、2週間にわたって勇敢に戦いました。
モスクワの例に続いて、多くの武装蜂起が全国の他の都市でも発生しました。

しかし、緊密な組織の欠如とあまりにも多様な力のために、これらの蜂起はすぐに打ち負かされました。

革命運動は次第に衰退し、1907年末に終焉を迎えます。

1905年から1907年の革命は、帝国主義時代にプロレタリアートが主導した最初のブルジョア民主主義革命でした。
失敗はしたが、革命の意味は大きかったです。

革命は、ロシア帝国の搾取された階級と抑圧された人々を動員し、戦うために立ち上がり、帝政体制を揺るがしました。

ロシア革命は、帝国主義諸国におけるプロレタリアートの闘争のクライマックスをもたらし、20世紀初頭の東部諸国における民族解放運動の発展に拍車をかけました。

ロシアにおける1905年から1907年の革命の主な展開を挙げる。

1.19 世紀後半から20世紀初頭のロシアの労働者運動におけるレーニンの役割を述べましょう。

2.ロシアにおける1905年から1907年の革命の性質と歴史的意義を述べる。

コメント