2.第二インターナショナル

2.Quốc tế thứ hai

Ngày 14 – 7 – 1889, Đại hội thành lập Quốc tế thứ hai được tổ chức ở Pa-ri.
Đại hội đã thông qua nhiều nghị quyết quan trọng, nêu lên sự cần thiết phải thành lập chính đảng của giai cấp vô sản mỗi nước, đề cao vai trò đấu tranh chính trị, tăng cường phong trào quần chúng, đòi tăng lương, ngày làm 8 giờ, và lấy ngày 1 – 5 hằng năm làm ngày Quốc tế lao động để đoàn kết và biểu dương lực lượng của giai cấp vô sản thế giới.

Cũng như Quốc tế thứ nhất, Quốc tế thứ hai tồn tại và hoạt động chủ yếu dưới hình thức đại hội.
Nhờ vai trò tích cực của Ph.Ãng-ghen, Quốc tế thứ hai đã có nhũng đóng góp quan trọng trong việc phát triển phong trào công nhân thế giới cuối thế kỉ XIX :
đoàn kết phong trào công nhân ở châu Âu và Mĩ, thúc đẩy việc thành lập các chính đảng vô sản ở nhiều nước.

Năm 1895, Ph.Ãng-ghen qua đời. Đây là một tổn thất lớn đối với phong trào công nhân. Những phần tử cơ hội chủ nghĩa chống lại học thuyết Mác dần dần chiếm ưu thế trong Quốc tế thứ hai.
Người đại diện cho trào lưu cơ hội chủ nghĩa cuối thế kỉ XIX là E.Béc-xtai-nơ (1850 – 1932) ở Đức.
Che đậy dưới danh nghĩa
‘ “xem xét lại” học thuyết Mác, Béc-xtai-nơ muốn gạt bỏ những nguyên lí cơ bẩn của chủ nghĩa Mác về đấu tranh giai cấp (nên còn gọi là “chủ nghĩa xét lại”).
Những người theo chủ nghĩa xét lại chủ trương thoả hiệp với giai cấp tư sản, xem đấu tranh nghị trường là hình thức chủ yếu để giành chính quyền về tay giai cấp công nhân.

Tiếp tục sự nghiệp của Ph. Ăng-ghen, một số lãnh tụ cách mạng trong các đảng công nhân như : La-phác-gơ (Pháp), Bê-ben, Rô-da Lúc-xem-bua (Đức). đã lên tiếng phê phán các xu hướng cơ hội, xét lại trái với học thuyết Mác. Tuy vậy, cuộc đấu tranh này không được tiến hành triệt để nên kết quả rất hạn chế. V.I.Lê-nin – lãnh tụ của giai cấp công nhân Nga, đã vạch trần những sai lầm của chủ nghĩa xét lại và tác hại của nó đối với sự nghiệp của giai cấp công nhân, kiên quyết đấu tranh để loại trừ ảnh hưởng của chủ nghĩa cơ hội ra khỏi các đảng công nhân.
Trong những năm đầu thế kỉ XX, cuộc đấu tranh tư tưởng qua các đại hội tiếp theo của Quốc tế thứ hai diễn ra gay gắt và phức tạp giữa khuynh hướng cách mạng và khuynh hướng cơ hội chủ nghĩa về những vấn đề cơ bản, đó là : vấn đề giành chính quyền của giai cấp vô sản, thái độ đối với vâh đề thuộc địa và chiến tranh đế quốc… Khuynh hướng cách mạng, đại diện là V.I.Lê-nin, kiên quyết lên án ách thống trị của các nước đế quốc đối với thuộc địa, tích cực đấu tranh cho quyền tự quyết của các dân tộc và kiên trì bảo vệ học thuyết Mác.
Do sự thiếu nhất trí về đường lối chiến lược, chia rẽ về tổ chức, Quốc tế thứ hai đi dần đến chỗ phân hoá và tan rã khi Chiến tranh thế giới thứ nhất bùng nổ.
Hầu hết những người lãnh đạo các đảng xã hội dân chủ của các nước trong Quốc tế thứ hai ủng hộ chính phủ tư sản, đẩy quần chúng nhân dân và vô sản các nước vào cuộc chiến tranh vì quyền lợi của bọn đế quốc.

Hãy nêu nhưng hoạt động chủ yếu của Quốc tế thứ hai trong thời gian Ăng-ghen lãnh đạo.

Trình bày hoàn cảnh ra đời của Quốc tế thứ hai.
Vì sao Quốc tế thứ hai bị tan rã ?

2.第二インターナショナル

1889年7月14日、パリで第 2 回国際社会主義者大会が開催されました。

議会は多くの重要な決議を可決し、各国にプロレタリアートの政党を設立する必要性、政治闘争の役割の支持、大衆運動の強​​化、より高い賃金の要求などを述べました。
世界プロレタリアートの力を結集し、実証するための国際労働デーとしての年です。

第一インターナショナルと同様、第二インターナショナルは主に会議の形で存在し、運営されています。
エンゲルス
の積極的な役割のおかげで、第2インターナショナルは19世紀末の世界の労働者運動の発展に重要な貢献をしました。

ヨーロッパとアメリカの労働者運動を団結させ、多くの国でプロレタリア政党の設立を促進します。

1895年、エンゲルスが亡くなりました。これは労働者運動にとって大きな損失です。
第二インターナショナルでは、マルクス主義の日和見主義的要素が徐々に広まっていきました。

19世紀後半の日和見主義運動の代表は、ドイツのエドゥアルト・ベルンシュタイン(1850〜1932)でした。

その名で隠蔽
マルクス主義を「再検討」し、エドゥアルト・ベルンシュタインは階級闘争(いわゆる「修正主義」)マルクス主義の原則を取り除きたかった。

修正主義者は、議会の闘争を労働者階級に対する権力を勝ち取るための主要な形態と見なして、ブルジョアジーとの妥協を提唱しています。

エンゲルスの
キャリアを続ける人としては、ポール・ラファルグ(フランス)、アウグスト・ベーベル、ローザ・ルクセンブルク(ドイツ)などの労働者党の革新的な指導者が多数います。
マルクス主義の理論に反して、日和見主義的な傾向に批判的な意見を述べた。
しかし、この闘争は徹底的に行われたわけではなく、結果は非常に限られたものでした。
ロシアの労働者階級の指導者であるレーニンは、修正主義の誤りとその修正主義が労働者階級の大義に与える害を暴露し、労働党から労働者階級の影響力を排除するために断固として戦いました。

20世紀初頭、第二インターナショナルのその後の会議を通じたイデオロギー闘争は、基本的な問題に関して革命的傾向と日和見的傾向の間で激しく複雑です。
これらはプロレタリアートから権力を奪う問題、植民地主義に対する態度問題と帝国主義戦争です。
レーニンに代表される革命的傾向は、植民地に対する帝国主義諸国の支配を断固として非難し、人々の自己決定の権利のために積極的に戦い、マルクス主義の教義を執拗に擁護しました。

第一次世界大戦が勃発すると、第二次インターナショナルは戦略的方向性と組織内の分裂についてのコンセンサスの欠如のために徐々に崩壊し、解散しました。

第二インターナショナルの国々の社会主義民主主義政党の指導者のほとんどは、ブルジョア政府を支持し、大衆と国のプロレタリアートを帝国主義者の利益のための戦争に追いやりました。

エンゲルスがリーダーシップをとったときの第二インターナショナルの主な活動を挙げてください。

第二インターナショナルの誕生について説明してください。

第二インターナショナルはなぜ崩壊したのですか?

コメント