2.Xã hội phong kiến Tây Âu
Đến giữa thế kỉ IX, phần lớn đất đai đã bị các quý tộc và nhà thờ chia nhau chiếm đoạt xong.
Những vùng đất đai rộng lớn đó đã nhanh chóng bị họ biến thành khu đất riêng của mình – gọi là lãnh địa phong kiến.
Đây là đơn vị chính trị và kinh tế cơ bản trong thời kì phong kiến phân quyền ở Tây Âu.
Mỗi lãnh chúa phong kiến đều có một lãnh địa riêng. Mỗi lãnh địa là một khu đất rộng lớn bao gồm đất của lãnh chúa và đất khẩu phần.
Trong khu đất cũa lãnh chúa có những lâu đài, dinh thự, nhà thờ và có cả nhà kho, chuồng trại v.v., có hào sâu, tường cao bao quanh, tạo thành những pháo đài kiên cố.
Đất khẩu phần ở xung quanh pháo đài được lãnh chúa giao cho nông nô cày cấy và thu tô thuế.
Nông nô là những người sản xuất chính trong các lãnh địa. Họ bị gắn chặt với ruộng đất và lệ thuộc vào lãnh chúa.
Ai bỏ trốn sẽ bị trừng phạt rất nặng.
Họ lận ruộng đất để cày cấy và phải nộp tô cho lãnh chúa. Mức tô thường rất nặng, khi tới 1/2 số sản phẩm thu được.
Ngoài ra, nông nô còn phải nộp nhiều thứ thuế khác như thuế thân, thuế cưới xin, thuế thừa kế tài sản v.v.
Tuy vậy, nông nô vẫn được tự do trong quá trình sản xuất, có gia đình riêng, có túp lều để ở, nông cụ và gia súc… nên họ đã quan tâm đến sản xuất.
Kĩ thuật sản xuất đã có những tiến bộ đáng kể : biết dùng phân bón, gieo trồng theo thời vụ, biết dùng cày và bừa cải tiến do hai ngựa kéo v.v.
Mọi thứ dùng trong lãnh địa từ lương thực, thực phẩm cho đến quần áo, giày dép… do nông nô sản xuất.
Người ta chỉ mua muối và sắt, hai thứ mà họ chưa tự làm ra được ; ngoài ra không có sự trao đổi, buôn bán với bên ngoài.
Như thế, địa là một cơ sở kinh tế đóng kín, mang tính chất tự nhiên, tự cấp, tự túc.
Lâu đài và thành quách kiên cố của lãnh chúa
Trên cơ sở của nền kinh tế tự nhiên, đóng kín, mỗi lãnh địa cũng là một đơn vị chính trị độc lập.
Các lãnh chúa có quyền cai trị lãnh địa của mình như một vua, có quân đội, toà án, luật pháp riêng, có chế độ thuế khoá, tiền tệ, cân đong, đo lường riêng.
Một số lãnh chúa lớn còn buộc nhà vua ban cho mình quyền “miễn trừ” không can thiệp vào lãnh địa của lãnh chúa.
Như vậy, nhà vua thực chất cũng là một lãnh chúa lớn. Đây là những biểu hiện của chế độ phong kiến phân quyền ở Tây Âu thời trung đại.
Trong các lãnh địa, các lãnh chúa sống cuộc đời nhàn rỗi, xa hoa. Thời bình, luyện tập cung, kiếm, cưỡi ngựa hoặc tổ chức những buổi tiệc tàng, hội hè trong những lâu đài nguy nga, tráng lệ.
Họ sống sung sướng trên sự bóc lột tô thuế và sức lao động của nông nô.
Không những thế, họ còn đối xử với nông nô hết sức tàn nhẫn.
Vì vậy, nông nô đã nhiều lần nổi dậy chống lại các lãnh chúa, điển hình là cuộc khởi nghĩa Giấc-cơ-ri nổ ra ở Pháp năm 1358 và Oát Tay-lơ nổ ra ở Anh năm 1381.
2.西ヨーロッパ封建社会
9世紀半ばまでに、土地の多くは貴族と教会によって完全に占領されていました。
これらの広大な土地はすぐに封建領土と呼ばれる独自の土地に変わりました。
これは、西ヨーロッパの封建時代の基本的な政治経済単位でした。
各封建領主は独自の領土を持っています。各地は、領主の土地と配給の土地で構成される大きな不動産です。
領主の地には、城、宮殿、教会、さらには倉庫、納屋などがあり、深い堀があり、高い壁に囲まれ、堅固な要塞を形成しています。
要塞周辺の配給地は農奴に与えられ、耕作して税金の徴収を行った。
農奴はその領土の主な生産者でした。彼らは土地に結びついていて、主に依存しています。
逃げた者は厳しく罰せられます。
彼らは耕すために製品を領主に引き渡さなければなりませんでした。税金は通常非常に重いです。 生産物の半分です。
さらに、農奴は税金、結婚税、相続税などの他の多くの税金を支払わなければなりません。
しかし、農奴はまだ生産過程で自由であり、彼ら自身の家族を持ち、住む小屋、農具、牛を持っています。彼らは生活を持っています。
肥料の使い方、季節ごとの栽培、2頭の馬による耕作の使い方など、生産技術は目覚ましい進歩を遂げました。
農奴によって生産された食品、食品から衣服、靴まで、領土で使用されるすべてのもの。
人々は塩と鉄だけを購入します。2つは自分で作ることはできません。
また、外部との交換や取引はありません。
したがって、地理は閉鎖的で、自然で、自給自足の経済基盤です。
主の城と要塞の要塞
閉鎖的な自然経済に基づいて、各地域は独立した政治単位でもあります。
領主は、王のように自分たちの領土を支配し、独自の軍隊、裁判所、法律を持ち、税金、お金、独自の体制を持っています。
一部の偉大な領主はまた、領主の領土に干渉することから彼に「免除」を与えることを王に強制しました。
そのため、王は実際には偉大な領主です。これらは、中世の西ヨーロッパにおける分散封建制の現れです。
領土では、領主は怠惰で贅沢な生活を送っています。
平時は、弓、剣、乗馬を練習したり、壮大な城でパーティーやお祭りを開催したりできます。
彼らは税金の家賃の搾取と農奴の労働で幸せに暮らしました。
それだけでなく、彼らは農奴を非常に残酷に扱いました。
その結果、農奴は領主に対して何度も反乱を起こしました。
特に、1358年にフランスで発生した1358年ジャックリーの乱、イギリスでは1381年ワット=タイラーの乱が発生しました。

コメント