3.ムガル帝国

Vương triều Mô-gôn

Thế kỉ XV, Vương triều Hồi giáo Đê-li bắt đầu suy yếu, thì cũng là lúc mà một bộ phận dân Trung Á khác do thủ lĩnh — vua là Ti-mua Leng chỉ huy, cũng theo đạo Hồi nhưng lại tự nhận là dòng dõi Mông cổ, bắt đầu tấn công Ấn Độ từ năm 1398.
Tuy thế, phải đến cháu nội của ông là Ba-bua mới thực hiện được việc đánh chiếm Đê-li, lập ra một vương triều mới, gọi là Vương triều Mô-gôn (gốc Mông cổ).

Vương triều Mô-gôn (1526 – 1707) là thời kì cuối cùng của chế độ phong kiến Ấn Độ.
Tuy là thời kì cuối cùng, nhưng không phải chỉ có khủng hoảng, suy thoái và tan rã. Thật vậy, các vị vua thời kì đầu đã ra sức củng cố vương triều theo hướng “Ấn Độ hoá” và xây dựng đất nước.
Đến thời trị vì của vị vua thứ tư là A-cơ-ba, Ấn Độ đạt được bước phát triển mới.

Trong nửa thế kì trị vì, A-cơ-ba (1556 – 1605) đã thi hành một số chính sách tích cực :

  • Xây dựng một chính quyền mạnh mẽ, dựa trên sự liên kết tầng lớp quý tộc, không phân biệt nguồn gốc, số quan lại gốc Mông cổ (thực ra là gốc Trung Á Hồi giáo), gốc Ấn Độ Hồi giáo và cả gốc Ấn Độ Ấn giáo, có tỉ lệ gần như bằng nhau ;
  • Xây dựng khối hoà hợp dân tộc trên cơ sở hạn chế sự phân biệt sắc tộc, tôn giáo và cũng có biện pháp hạn chế sự bóc lột quá đáng của chủ đất, quý tộc ;
  • Tiến hành đo đạc lại ruộng đất đế định ra mức thuế đúng và hợp lí, thống nhất các hệ thống cân đong và đo lường ;
  • Khuyến khích và hỗ trợ các hoạt động sáng tạo văn hoá, nghệ thuật.

Những chính sách đó làm cho xã hội Ấn Độ ổn định, kinh tế phát triển, văn hoá có nhiều thành tựu mới, đất nước thịnh vượng.
A-cơ-ba được coi như là một vị anh hùng dân tộc ; ngày nay tên ông được đặt cho nhiều đường phố, công trình, xứng với danh hiệu của Ông là Đấng Chí tôn A-cơ-ba.

Tuy nhiên, hầu hết các vua của vương triều này đều dùng quyền chuyên chế, độc đoán để cai trị một đất nước rộng lớn nhưng rất đa dạng, phân tán.
Một số vị vua đã dùng biện pháp đàn áp quyết liệt, hình phạt khắc nghiệt để bắt dân chúng phục tùng, đóng thuế và lao dịch nặng nề, bắt các quý tộc có ý chống đối phải vâng lời.

Con và cháu của A-cơ-ba là Gia-han- ghi-a (1605 – 1627) và Sa Gia-han (1627 – 1658) đã chiếm đoạt rất nhiều của cải.
Để chứng tỏ quyền lực, ý muốn của mình, các ông đã cho khởi công xây dựng nhiều công trình kiến trúc, đặc biệt là lăng mộ Ta-giơ Ma-han và lâu đài Thành Đỏ (La Ki-la), dưới thời Sa Gia-han trên hai bờ sông Y-a-mu-na ở Bắc Ấn Độ.

Những công trình đó đã trở thành di sản văn hoá bất hủ, niềm tự hào vĩnh cửu về sự sáng tạo, niềm xúc động sâu sắc và tình cảm cao quý của con người.
Nhưng Gia-han-ghi-a và Sa Gia-han đã làm cho sự đối kháng của nhân dân tăng thêm, do lạm dụng quyền lực, công quỹ cùng sức lao động của dân.
Hai ông vua này hầu như đã đốt cháy tất cả thành quả của vua A-cơ-ba.

Ít lâu sau, tình trạng chia rẽ và khủng hoảng xuất hiện trở lại.

Trong lúc đó, thực dân Bồ Đào Nha đến từ thời kì đầu vương triều và ngày càng nhiều, nhất là dưới thời Sa Gia-han.
Họ đã lập các điểm buôn bán như I Điu, Đa-man.
Vua cuối của Vương triều là Ao-reng-dép đã phải đối diện với thực dân Anh và bước đầu để mất Ma-đrát, Bom-bay.

Cổng lăng A-cơ-ba ở Xi-can-đra (đầu thế kỉ 17)

Lăng Ta-giơ Ma-han (ở A-gra, thế kỉ 17)

3.ムガル帝国

15世紀、中央アジアの一部地域が指導者であるティムール王によって率いられたとき、1398年にインドを攻撃し始めてデリー王朝は衰退し始めました。
彼はまたイスラム教に従いましたが、モンゴルの血統と主張しました。ティムール王朝
しかし、彼がデリー王朝を征服し統治したのは彼の孫であるウマルまでで、新しくムガル王朝(モンゴル起源)と呼ばれる新しい王朝を設立しました。

ムガル王朝(1526年-1707年)は封建的なインド政権の最後の時代でした。

それは最後の時期ですが、それは単なる危機ではありません、不況、崩壊です。
確かに、初期の王たちは「インド文化」と国家建設に向けて王朝を強化しようとしました。

4番目の王アクバルの治世の時までに、インドは新しい開発ステップを達成しました。

彼の治世の半世紀の間に、アクバル(1556-1605)はいくつかの前向きな政策を実行しました:

-階級、所属、起源に関係なく強力な政府を構築します。
モンゴル起源(実際には中央アジアのイスラム教徒の祖先)、インドのイスラム教徒起源、および起源ヒンドゥー教、仏教の数はほぼ同じ割合です。

-人種的および宗教的差別を制限し、土地所有者および貴族の過度の搾取を制限するための措置を講じることに基づいて、民族の調和を構築する。

-土地の再測定を実施して、正確で合理的な税率を決定し、測定と測定システムを統合します。

-文化的および芸術的な創造活動を奨励および支援します。

これらの政策は、インド社会を安定させ、経済発展、新しい成果の文化、繁栄した国にします。

アクバルは国民的英雄と見なされています。
今日、彼の名前は多くの街路や建物に与えられており、アクバルは最も崇高なものとしての彼の称号に値します。

しかし、この王朝の王のほとんどは、権威主義的および権威主義的な力を使用して、大規模であるが非常に多様で分散した国を統治していました。

一部の王は、人々に従い、税金を払い、重労働を行い、貴族の従順を意図に反対します。強制するために、激しい弾圧と厳しい罰を使用しました。

アクバルの子供と孫、ジャハーンギール(1605-1627)とシャー・ジャハーン(1627-1658)は、多くの富を手に入れました。

彼らの力と意志を示すために、彼らは多くの建築作品、特にタージ・マハルと赤い城(ラール・キラー)の建設をシャー・ジャハーン時代にインド北部のヤムナー川のほとりで始めました。

それらの作品は、不滅の文化遺産、人間の創造性に対する永遠の誇り、深い感情、そして高貴な感情になっています。

しかし、ジャハーンギールとシャー・ジャハーンは、彼らの権力、公的資金、そして人々の労働力を乱用することによって、人々の抵抗を増大させました。
これらの2人の王はアクバル王のほとんどすべての遺産を燃やしました。

その後まもなく、断片化と危機が再び現れました。

一方はポルトガル植民地主義は王朝の初期から、特にシャー・ジャハーン時代の下でますます多くなりました。

彼らはマラーターのゴアなどを取引の港として設定しました。

王国末期の王であるアウラングゼーブは、イギリスの植民地主義者と対峙しなければならず、最初にボンベイのマドラスを失いました。

アクバル廟 アーグラのシカンドラー 17世紀
タージマハル アーグラ 17世紀

コメント