2.唐時代の封建制の発展

Sự phát triển chế độ phong kiến dưới thời Đường

Các cuộc chiến tranh liên miên hao người tốn của làm cho mâu thuẫn giai cấp ngày càng gay gắt.
Nông dân khắp nơi vùng dậy khởi nghĩa, các thế lực căn cứ cũng tranh giành lẫn nhau, nhà Hán lung lay rồi sụp đổ.
Trung Quốc lại bước vào thời kì loạn lạc kéo dài.

Sau mấy thế kỉ rối ren. Lý Uyên dẹp tan được phe đối lập, đàn áp khởi nghĩa nông dân, lên ngôi Hoàng đế, lập ra nhà Đường (618 – 907).

Chế độ phong kiến Trung Quốc dưới thời Đường đã đạt đến đỉnh cao của nó.
So với các triều đại trước, kinh tế phát triển tương đối toàn diện.
Cùng với các biện pháp giảm tô thuế, bớt sưu dịch, nhà Đường lấy đất công và ruộng bỏ hoang chia cho nông dân gọi là chế độ quán điền.
Khi nhận ruộng, nông dân phải thực hiện nghĩa vụ đối với nhà nước theo chế độ tô, dung, điệu.
Tô ; thuế ruộng (bằng lứa) ; dung ; thuế thân ( bằng lao dịch ) : điều ; thuế hộ khẩu ( bằng vải lựa ).

Người ta cũng áp dụng những kĩ thuật canh tác mới vào sản xuất như chọn giống, xác định thời vụ.
Nhờ vậy, sản lượng tăng nhiều hơn trước.
Thủ công nghiệp và thương nghiệp bước vào giai đoạn thịnh đạt.
Xưởng thủ công (gọi là tác phường) luyện sắt, đóng thuyền có hàng chục người làm việc.

Vào thời Đường, từ các tuyến đường giao thông đã được hình thành trong các thế kỉ trước, hai “con đường tơ lụa” trên đất liền và trên biển cũng được thiết lập, mở rộng.

Về chính trị. nhà Đường tiếp tục củng cố chính quyền trung ương, làm cho bộ máy cai trị phong kiến được hoàn chỉnh.
Các hoàng đế nhà Đường cử người thân tín cai quản các địa phương, đặc biệt giao cho các công thần hoặc người thân tộc giữ chức Tiết độ sứ, trấn ải các miền biên cương.
Đồng thời, nhà Đường mở các khoa thi để tuyển chọn (không chỉ trong giới quý tộc mà cả con em địa chủ) những người đỗ đạt ra làm quan.
Như thế, chế độ phong kiến đã tạo điều kiện cho quý tộc, địa chủ được tham gia vào bộ máy cai trị từ trung ương đến địa phương.
Chính quyền phong kiến thời Đường được tăng cường nhằm nâng cao quyền lực tuyệt đối của Hoàng đế.

Các hoàng đế nhà Đường tiếp tục chính sách xâm lược mở rộng lãnh thổ.
Nhà Đường đem quân lấn chiếm vùng Nội Mông, chinh phục Tây Vực, xâm lược bán đảo Triều Tiên, củng cố chế độ đô hộ ở An Nam (lãnh thổ Việt Nam hồi đó), ép Tây Tạng phải thần phục. Nhờ vậy, Trung Quốc dưới thời Đường trở thành một đế quốc phong kiến phát triển nhất.

Đến cuối thời Đường, mâu thuẫn xã hội trở nên sâu sắc, nông dân sống trong cảnh cùng cực do tô thuế quá nặng nề, sưu dịch liên miên.
Nạn đói thường xuyên diễn ra.
Nông dân lại nổi dậy chống chính quyền, tiêu biểu là cuộc khởi nghĩa do Hoàng Sào lãnh đạo nổ ra vào năm 874.
Nhà Đường bị lật đổ, Trung Quốc rơi vào thời kì Ngũ đại – Thập quốc nhưng Triệu Khuông Dẫn lại tiêu diệt được các thế lực phong kiến khác, lập ra nhà Tống vào năm 960.
Sau đó, miền Bắc Tống lại bị nước Kim đánh chiếm.
Đến cuối thế kỉ XIII, cả hai nước Kim và Nam Tống lần lượt bị Mông cổ tiêu diệt.

2.唐時代の封建制の発展

絶え間なく費用のかかる戦争は階級闘争をますます激しくしました。

地域中の農民が反乱を起こし、権力基地も互いに争い、漢王朝は揺さぶられて崩壊した。

中国は長引く混乱の時代に入った。

何世紀にもわたる混乱の後。
李淵は反対勢力を打ち負かし、農民の反乱を鎮圧し、皇帝の王位に就き、唐王朝(618-907)を設立しました。

唐時代の中国封建制はピークに達した。

前の王朝と比較して、経済は非常に包括的に発展しました。

唐王朝は、土地税の引き下げ、労役の削減などの措置とともに、公有地と放棄された畑を農民に分割しました。
これは農業の習慣と呼ばれています。
畑を受け取るとき、農民は土地税、労役、物納の体制に従って国家に対する義務を果たさなければなりません。

祖、土地税(畑による)。庸、労役税(労働による)。調、物税(生地による)。

種子の選択や季節の決定など、新しい農業技術も生産に適用されます。

その結果、生産量はこれまで以上に増加しました。

手工芸と商業は繁栄の時代に入りました。

工房(同業者ギルトと呼ばれる)は、鉄を精製し、何十人もの人々が働くボートを作ります。

唐王朝では、前世紀に形成された交通ルートから、陸と海の2つの「シルクロード」も確立され、拡張されました。

政治としては唐王朝は中央政府を統合し続け、封建制を完成させました。

唐の皇帝は彼らの親戚を地方を統治するために割り当てました、皇帝または親戚のポストを保持するために割り当て、辺境地域を守りました。

同時に、唐王朝は、試験に合格した人(貴族だけでなく、家主の子供たちも)を選択するための試験を開始しました。

このように、封建政権は、貴族と家主が中央から地方レベルまで支配機構に参加するための条件を作り出しました。

唐の封建政権は、天皇の絶対的な力を高めるために強化されました。

唐の皇帝は侵略と領土拡大の政策を続けました。

唐王朝は内モンゴル地域を侵略し、西部地域を征服し、朝鮮半島を侵略し、アンナム(当時のベトナムの領土)の支配体制を強化し、チベットを服従させました。
その結果、唐の下の中国は最も発達した封建帝国になりました。

唐王朝の終わりまでに、社会的紛争は深刻になり、農民は高すぎる税金の土地税と絶え間ない労役のために極貧な状況で暮らしました。

空腹はしばしば起こります。
農民は再び政府に反抗しました。
特に、874年に勃発した黄巣が主導した蜂起です。

唐王朝は打倒され、中国は五大十国の時代になりましたが、趙国は他の封建勢力を破壊し、960年に宋を創設しました。

その後、北宋は再び金が侵略してきました。

13世紀の終わりまでに、金と南宋の国の両方がモンゴルによって全滅させられました。

コメント