- Hòa hoãn với Pháp nhằm đẩy quân Trung Hoa Dân quốc ra khỏi nước ta
Sau khi chiếm đóng các đô thị ở Nam Bộ và Nam Trung Bộ, thực dân Pháp thực hiện kế hoạch tiến quân ra Bắc nhằm thôn tính cả nước ta.
Để thực hiện ý đồ trên, thực dân Pháp điều chỉnh với Chính phủ Trung Hoa Dân quốc và kí “Hiệp ước Hoa-Pháp (28-2-1946).
Theo đó, Trung Hoa Dân quốc được Pháp trả lại các tô giới, nhượng địa của Pháp trên đất Trung Quốc và được vận chuyển hàng hóa qua cảng Hải Phòng vào Vân Nam không phải đóng thuế.
Đổi lại, Pháp được đưa quân ra Bắc thay quân Trung Hoa Dân quốc làm nhiệm vụ giải pháp quân Nhật.
Hiệp ước Hoa-Pháp đã đặt nhân dân ra trước sự lựa chọn một trong hai con đường: hoặc cầm sung chiến đấu chồng thực dân Pháp, không cho chúng đổ bộ lên miền bắc; hoặc là hòa hoãn, nhân nhượng Pháp để tránh tình trạng phải đối phó cùng một lúc với nhiều kẻ thù.
Ngày 3-3-1946, Ban Thường vụ Trung ương Đảng họp, do Hồ Chí Minh chủ trì, đã chọn giải pháp “hòa để tiến”.
Chiều 6-3-1946, tại Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa kí với G. Xanhtơni-đại diện Chính phủ Pháp-bản Hiệp định sơ bộ.
Nội dung của Hiệp định là:
-Chính phủ Pháp công nhận nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là một quốc gia tự do, có chính phủ riêng, nghị viện riêng, quân đội riêng, tài chính riêng và là thành viên của Liên bang Đông Dương, nằm trong khối Liên hiệp Pháp.
– Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thỏa thuận cho 15 000 quân Pháp ra Bắc thay cho quân Trung Hoa Dân quốc làm nhiệm vụ giải giáp quân Nhật, số quân này sẽ đóng tại những địa điểm quy định và rút dần trong thời hạn 5 năm.
-Hai bên ngừng mọi cuộc xung đột ở phía Nam và giữ nguyên quân đội của mình tại vị trí cũ, tạo không khí thuận lợi đi đến cuộc đàm phán chính thức bàn các vấn đề về ngoại giao của Việt Nam, chế độ tương lại của Đông Dương, quyền lợi kinh tế và văn hóa của người Pháp ở Việt Nam.
Kí Hiệp định Sơ bộ hòa hoãn với Pháp, ta đã tránh được cuộc chiến đấu bất lợi vì phải chống lại nhiều kẻ thù cùng một lúc, đẩy được 20 vạn quân Trung Hoa Dân quốc cùng bọn tay sai ra khỏi nước ta, có thêm thời gian hòa bình để củng cố chính quyền cách mạng, chuẩn bị lực lượng mọi mặt cho cuộc kháng chiến lâu dài chống thực dân Pháp về sau.
Sau khi kí Hiệp định Sơ bộ, thực dân Pháp vẫn tiếp tục gây xung đột vũ trang ở Nam Bộ, lập Chính phủ Nam Kì tự trị, âm mưu tách Nam Bộ ra khỏi Việt Nam.
Do ta đấu tranh kiên quyết, cuộc đàm phán chính thức giữa hai Chính phủ Việt Nam và Pháp được tổ chức tại Phôngtennơblô (Pháp) từ ngày 6-7-1946. Cuộc đàm phán thất bại vì phía Pháp ngoan cố không chịu công nhận độc lập và thống nhất của nước ta.
Trong lúc đó, tại Đong Dương, quân Pháp tăng cường những hoạt động khiêu khích. Quan hệ Việt-Pháp ngày càng căng thẳng, có nguy cơ nổ ra chiến tranh.
Trước tình hình đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh, bấy giờ đang ở thăm nước Pháp với tư cách là thượng khách của Chính phủ Pháp, đã kí với Mutê-đại diện của Chính phủ Pháp-bản Tạm ước ngày 14-9-1946, tiếp tục nhân nhượng Pháp một số quyền lợi về kinh tế-văn hóa ở Việt Nam.
Bản Tạm ước đã tạo điều kiện cho ta kéo dài thời gian hòa hoãn để xây dựng, củng cố lực lượng, chuẩn bị bước vào cuộc kháng chiến toàn quốc chống thực dân Pháp không thể tránh khỏi.
3.フランスと協力して、中華民国を追い出す
南および南中部の都市を占領した後、フランスの植民地主義者は、私たちの国を併合するために北に行進する計画を実行しました。
この意図を実現するために、フランスの入植者は中華民国政府と「中仏条約」(1946年2月28日)に署名しました。
したがって、中華民国は中国のフランス領での譲歩によって返還され、ハイフォン港を経由して雲南に商品を輸送しましたが、税金を支払うことはありませんでした。
その見返りに、フランスは、日本軍に対する解決策を実施するために、中華民国の軍隊と置き換わって北に軍隊を送りました。
中仏条約は、人々を次の2つのいずれかの選択の前に置きました。
フランス植民地主義者と戦い、北への進軍を防ぐ。
または、複数の敵に同時に対処しなければならないことを避けるためにフランスを容認する。
1946年3月3日、ホーチミンが議長を務める党中央委員会常任委員会が解決策を選びました。
「平和的に前進する」。
1946年3月6日の午後、ハノイで、ベトナム政府を代表するホーチミン主席が、フランス政府を代表するJean Saintenyと予備協定に署名しました。
フランス政府は、ベトナム民主共和国を自由な国と認め、独自の政府、議会、自軍、財政を持つ。フランス連合の一部であるインドシナ連合のメンバーと認める。
ベトナム政府は、日本軍の武装解除を任務とする中華民国軍の代わりに15,000人のフランス軍を5年期限で北に派遣することに同意しました。
両側は南部のすべての紛争を停止し、軍隊を同じ位置に保ちました。
ベトナムの外交問題、インドシナの将来の政権、ベトナムのフランスの経済的および文化的利益を議論するために公式交渉に行くための有利な条件を作成します。
フランス対する予備協定の和平は、 一度に多くの敵と戦わずに済んで、不利な戦いを避けました。
20,000人の中華民国軍を我が国から追い出し、革命政府を強化するためのより多くの平和の時間を持ち、フランス植民地主義者に対する長期的な抵抗戦争にあらゆる面で力を準備します。
予備協定の署名後、フランスの植民地主義者は南部で武力紛争を引き起こし続け、自治的な政府を設立し、南ベトナムをベトナムから分離するよう計画した。
妥協のない闘争のため、1946年7月6日に、ベトナムとフランスの両政府間の公式交渉がコペンハーゲン(フランス)で開催されました。
頑固なフランス側が、わが国の独立と団結を認めることを拒否したため、交渉は失敗しました。
一方、インドシナでは、フランス軍が挑発的な活動を強化しました。ベトナムとフランスの関係はますます緊張し、戦争の危険にさらされています。
この状況に直面して、ホーチミン主席は、フランス政府のゲストとしてフランスを訪問し、1946年9月14日付の暫定協定に署名しました。
フランスの譲歩は、ベトナムでのいくつかの経済文化的利益に続いています。
この延期和平協定は、軍隊を建設し強化するための時間を確保するための条件を作りました。
避けられないフランスの植民地主義者に対する国家抵抗戦争に入る準備をします。

コメント