Tình hình chính trị, kinh tế, văn hóa dưới triều Nguyễn (nửa đầu thế kỉ XIX)
1. Xây dựng và củng cố bộ máy nhà nước – chính sách ngoại giao
Sau khi đánh bại Vương triều Tây Sơn, năm 1802 Nguyễn Ánh lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Gia Long, lập ra nhà Nguyễn, đóng đô ở Phú Xuân (Huế). Năm 1804, nhà Nguyễn đổi tên nước là Việt Nam, nhưng sau đó lại đổi thành Đại Nam.
Chính quyền trung ương được tổ chức theo mô hình thời Lê với sự gia tăng quyền lực của vua.
Đất nước mới hợp nhất hai miền nên bước đầu vua Gia Long phải chia thành ba vùng :
Bắc thành (gồm các trấn ở Bắc Bộ ngày nay), Gia Định thành (các trấn thuộc Nam Bộ ngày nay) và các Trực doanh do triều đình trực tiếp cai quản (Trung Bộ ngày nay).
Chính quyền trung ương cai quản cả nước, song mỗi thành lại có một Tổng trấn trực tiếp trông coi. Các trấn, dinh vẫn giữ như cũ.
Năm 1831 – 1832, vua Minh Mạng quyết định bỏ Bắc thành và Gia Định thành, chia cả nước làm 30 tỉnh và một phủ Thừa Thiên. Mỗi tỉnh đều có Tổng đốc, Tuần phủ cai quản cùng hai ti, hoạt động theo sự điều hành của triều đình. Các phủ, huyện, châu, tổng, xã vẫn giữ như cũ.
Ban đầu, quan lại được tuyển chọn từ những người trước đây theo Nguyễn Ánh ;
về sau, giáo dục, khoa cử trở thành nguồn tuyển chọn chính. Chế độ lương bổng được quy định, nhưng không có phần ruộng đất.
Mặc dù có một số quan lại thanh liêm, nhưng một bộ phận đáng kể đã trở nên thoái hoá như ở thời cuối Lê.
Một bộ luật mới được ban hành – Hoàng Việt luật lệ (còn gọi là Hoàng triều luật lệ hay Luật Gia Long) – gồm gần 400 điều, quy định chặt chẽ việc bảo vệ nhà nước và các tôn ti trật tự phong kiến.
Quân đội được tổ chức quy củ với số lượng khoảng 20 vạn người, được trang bị vũ khí đầy đủ, có đại bác, súng tay, thuyền chiến.
Đối với nhà Thanh, triều đình Nguyễn chịu phục tùng, nhưng đối với Lào và Chân Lạp lại bắt họ thần phục.
Trước sự nhòm ngó của các nước phương Tây, nhà Nguyễn chủ trương “đóng cửa”, không chấp nhận việc đặt quan hệ với họ.
Nguyen王朝時代の政治的、経済的、文化的状況(19世紀前半)
1.国家機構の構築と強化 – 外交政策
Tay Son王(西山朝)を破った後、1802年にNguyen AnhはGia Longの称号を受けて王に戴冠しました。
フーアン(フエ)に首都を建設し、Nguyen王朝を設立しました。
1804年に、Nguyen王朝はベトナムにその名前を変えました、しかし後でDai Namに変えました。
中央政府は王の権力とともにLe王朝(後黎朝)モデルで組織された。
この国は2つの地域を合併したばかりなので、Gia Long王の3つの地域に分けられます。
北部の城塞(今日のベトナム北部の町を含む)
Gia Dinh城塞(現在の南ベトナムの町)と朝廷によって直接支配されている地域(今日の中央ベトナム)。
中央政府が全国を統治しますが、各都市には総督がいます。郡、県、町と村は変わりません。
1831年から1832年にかけて、Minh Mang王はBac ThanhとGia Dinhの城塞を放棄することを決定しました。
全国を30の州と1つのThua Thien府(Hue)に分割する。
各州には知事がいます、副長は2人の僧侶で統治し、政庁の管理下で活動しています。郡、県、町、村は変わりません。
当初、官史達はNguyen Anhに以前から従った人たちでした。
後に、教育試験が主な採用枠となります。
官史の賃金はありますが、土地を与えるわけではないです。
誠実な職員もいますが、かなりの部分がLe王朝(後黎朝)のように退化しました。
新しい法律が制定されました。
Hoang Viet法(王室法またはGia Long法としても知られています)は、厳格に国家の保護と封建秩序を規制する400近くの条項から構成されています。
軍隊は、完全な武器を装備し、大砲、銃、および軍艦を備えた20万人で組織されています。
清王朝に対してNguyenは従順でした。しかし、ラオスとChan Lap(カンボジア)に対しては鎮圧対応しました。
西側諸国に対しては、Nguyen王朝との関係を受け入れるのではなく、「閉鎖」を主張した。彼らとの関係を受け入れなかった。
Nguyen王朝時代の政治的、経済的、文化的状況(19世紀前半) 1.国家機構の構築と強化 – 外交政策
Lịch sử việt namベトナム歴史
コメント